食榧子

宋代 洪炎
若榴资彭粮,榧实伐彭兵。三彭穴身中,各以尸自名。 伺隙戕所托,睢盱为己荣。仙山无凡木,榧林高且清。 八月实累累,斗量亦囊盛。盈盘得恣食,不与汝粮并。 嗟汝小黠耳,安所逃汝生。蚤读黄老书,五牙漱琅英。 虽微玉山果,知汝久已行。丧乱食不足,长饥病所婴。 蟠桃未能致,橡栗庶可营。作诗颂榧子,期子以主盟。
ruò liú péng liáng   fěi shí péng bīng sān péng xué shēn zhōng   shī míng
qiāng suǒ tuō   huī wèi róng xiān shān fán   fěi lín gāo qiě qīng
yuè shí lěi lěi   dǒu liáng náng shèng yíng pán shí   liáng bìng
jiē xiǎo xiá ěr   ān suǒ táo shēng zǎo huáng lǎo shū   shù láng yīng
suī wēi shān guǒ   zhī jiǔ xíng sāng luàn shí   zhǎng bìng suǒ yīng
pán táo wèi néng zhì   xiàng shù yíng zuò shī sòng fěi zi   zi zhǔ méng