十放诗 其四 放鸭

清代 成鹫
天寒犹下水,日暮自呼名。爱尔无泥滓,托身随浊清。 归来风雨后,放出羽毛轻。莫逐双凫去,丹霄不易行。
tiān hán yóu xià shuǐ   míng ài ěr tuō   shēn suí zhuó qīng    
guī lái fēng hòu   fàng chū máo qīng zhú shuāng dān   xiāo xíng