十放诗 其八 放驴
蹇驴欺我老,出郭故蹒跚。尽日行吟苦,长风吹面寒。
归来语童仆,从此解鞯鞍。相送秋田去,焉知世路难。
jiǎn
蹇
lǘ
驴
qī
欺
wǒ
我
lǎo
老
,
chū
出
guō
郭
gù
故
pán
蹒
shān
跚
jìn
。
rì
尽
xíng
日
yín
行
kǔ
吟
cháng
苦
,
fēng
长
chuī
风
miàn
吹
hán
面
寒
。
guī
归
lái
来
yǔ
语
tóng
童
pú
仆
,
cóng
从
cǐ
此
jiě
解
jiān
鞯
ān
鞍
xiāng
。
sòng
相
qiū
送
tián
秋
qù
田
yān
去
,
zhī
焉
shì
知
lù
世
nán
路
难
。