似法椿长老还住净慈

宋代 陈著
寺后山,青巑屼, 忽如憔悴忽又开容颜。寺前滩, 声潺湲,忽然枯涩忽又起波澜。 知为谁乎丑或妍,只在主者往与还。 追思畴昔狎群攫,痛卷无余遗百难。 山林赪矣囊橐外,栋宇委之荆棘閒。 飞锡一来重悲慨,张弮勇欲兴颓废。 积劳落成逾一纪,大书记实光千载。 彼物何物众所唾,无事生事几乎骂。 蚁将撼木不自分,犬或见雪从他吠。 无辩之辩如我何,有怪不怪当自坏。 胡为撞钟击鼓辞上方,若曰挑包顶笠皆吾乡。 戏衫脱了因甚快,大权契合终难忘。 风曾相送迎亦好,云与俱出归何妨。 两不著相是去住,一拨便转无思量。 人生忽忽梦幻身,世界茫茫戏剧场。 我老不觉八十三,师今亦且半百强。 石塔重来我愧不是苏玉局,茅屋可赋师却自爱杜草堂。
hòu shān   qīng cuán  
qiáo cuì yòu kāi róng yán qián tān    
shēng chán yuán   rán yòu lán  
zhī wèi shuí chǒu huò yán   zhī zài zhǔ zhě wǎng hái  
zhuī chóu xiá qún jué   tòng juǎn bǎi nán  
shān lín chēng náng tuó wài   dòng wěi zhī jīng xián  
fēi lái zhòng bēi kǎi   zhāng quān yǒng xīng tuí fèi  
láo luò chéng   shū ji shí guāng qiān zǎi  
zhòng suǒ tuò   shì shēng shì  
jiāng hàn fēn   quǎn huò jiàn xuě cóng fèi  
biàn zhī biàn   yǒu guài guài dāng huài  
wéi zhuàng zhōng shàng fāng   ruò yuē tiāo bāo dǐng jiē xiāng  
shān tuō le yīn shén kuài   quán zhōng nán wàng  
fēng céng xiāng sòng yíng hǎo   yún chū guī fáng  
liǎng zhù xiāng shì zhù   biàn 便 zhuǎn liáng  
rén shēng mèng huàn shēn   shì jiè máng máng chǎng  
lǎo jué shí sān   shī jīn qiě bàn bǎi qiáng  
shí chóng lái kuì shì   máo shī què ài cǎo táng