示二子

宋代 陆游
岂不怀荣畏友朋,一生凛凛蹈春冰。 任真虽笑拘边幅,达节宁容出准绳。 自喜残年如白传,更怜诸子慕崔丞。 耄期尚有江湖兴,顽健人言见未曾。
huái 怀 róng wèi yǒu péng   shēng lǐn lǐn dǎo chūn bīng
rèn zhēn suī xiào biān   jié níng róng chū zhǔn shéng
cán nián bái chuán   gèng lián zhū cuī chéng
mào shàng yǒu jiāng xīng   wán jiàn rén yán jiàn wèi céng