十二月一日使风

宋代 赵蕃
中宵不得休,常州已鸡鸣。 欲知五更寒,扫霜四闻声。 出门风暴起,挂席遂前征。 官河沟渎耳,汹汹若未平。 想见太湖中,白浪山岳倾。 纡直虽有殊,高枕幸不惊。 舟师尚若悔,吾身未宜轻。 既无性命忧,从使嫌怨并。
zhōng xiāo xiū   cháng zhōu míng  
zhī gēng hán   sǎo shuāng wén shēng  
chū mén fēng bào   guà suì qián zhēng  
guān gōu ěr   xiōng xiōng ruò wèi píng  
xiǎng jiàn tài zhōng   bái làng shān yuè qīng  
zhí suī yǒu shū   gāo zhěn xìng jīng  
zhōu shī shàng ruò huǐ   shēn wèi qīng  
xìng mìng yōu   cóng shǐ 使 xián yuàn bìng