十二月十日

宋代 方岳
酒醒开门雪满山,径穿疏竹上危栏。 溪山与我俱我画,草树惟梅大耐寒。 留伴夜深银凿落,莫缘春近玉阑珊。 老枝擎重供诗嚼,一洗相如渴肺肝。
jiǔ xǐng kāi mén xuě mǎn shān   jìng chuān 穿 shū zhú shàng wēi lán  
shān huà   cǎo shù wéi méi nài hán  
liú bàn shēn yín záo luò   yuán chūn jìn lán shān  
lǎo zhī qíng zhòng gōng shī jué   xiàng fèi gān