十二月十二日雪晴成允蔡君扁舟携诗见临次韵

宋代 毛滂
蔡子下笔生涛澜,少时往往思涌泉。 便当自作五凤楼,画楹刻桷皆蛮牋。 昨日千秋桥畔雪,杨花蝴蝶相联翩。 径唤红粧弄春色,千壶快倒万锦缠。 那知蔡子足践地,柳车送客已复延。 摇竿孤唱颇自得,闭门高卧初谁贤。 幸来饷子小楼日,共看檐影移残年。 东堂夜寒剑有气,北窗昼静琴无弦。 高门悬薄固疏矣,所忧饿虎犹须鞭。 齿摇目眵懒自荐,岂复珠贝如悬编。 仙人玉树傥相待,只拟醉拍洪崖肩。 尧舜之事不足惊,肯为儿女痴自怜。 故山鹤帐久不往,白云封户端应全。 吏卒无令守叔夜,弟子何妨嘲孝先。 伯伦天地席幕尔,何处六翮犹争前。 平生小吏轻子美,未害故人疏浩然。 子今风霰动短褐,岂乏锦绣裁长篇。 东堂那记城旦语,唯有诗律曾家传。 墨香纸滑霜兔劲,明窗妙意常空圆。 客来指似宁信此,自知食蜜甜中边。
cài zi xià shēng tāo lán   shǎo shí wǎng wǎng yǒng quán
biàn 便 dāng zuò fèng lóu   huà yíng jué jiē mán jiān
zuó qiān qiū qiáo pàn xuě   yáng huā dié xiāng lián piān
jìng huàn hóng zhuāng nòng chūn   qiān kuài dào wàn jǐn chán
zhī cài zi jiàn   liǔ chē sòng yán
yáo gān 竿 chàng   mén gāo chū shuí xián
xìng lái xiǎng zi xiǎo lóu   gòng kàn yán yǐng cán nián
dōng táng hán jiàn yǒu   běi chuāng zhòu jìng qín xián
gāo mén xuán báo shū   suǒ yōu è 饿 yóu biān
chǐ 齿 yáo chī lǎn jiàn   zhū bèi xuán biān
xiān rén shù tǎng xiāng dài   zhǐ zuì pāi hóng jiān
yáo shùn zhī shì jīng   kěn wèi ér chī lián
shān zhàng jiǔ wǎng   bái yún fēng duān yīng quán
lìng shǒu shū   fáng cháo xiào xiān
lún tiān ěr   chǔ liù yóu zhēng qián
píng shēng xiǎo qīng měi   wèi hài rén shū hào rán
zi jīn fēng xiàn dòng duǎn   jǐn xiù cái cháng piān
dōng táng chéng dàn   wéi yǒu shī céng jiā chuán
xiāng zhǐ huá shuāng jìn   míng chuāng miào cháng kōng yuán
lái zhǐ níng xìn   zhī shí tián zhōng biān