十二月过尧民歌为别情

元代 王实甫
自别后遥山隐隐,更那堪远水粼粼。 见杨柳飞绵滚滚,对桃花醉脸醺醺。 透内阁香风阵阵,掩重门暮雨纷纷。 怕黄昏忽地又黄昏,不销魂怎地不销魂。 新啼痕压旧啼痕,断肠人忆断肠人。 今春香肌瘦几分?缕带宽三寸。
bié hòu yáo shān yǐn yǐn   gèng kān yuǎn shuǐ lín lín
jiàn yáng liǔ fēi mián gǔn gǔn   duì táo huā zuì liǎn xūn xūn
tòu nèi xiāng fēng zhèn zhèn   yǎn chóng mén fēn fēn
huáng hūn yòu huáng hūn   xiāo hún zěn xiāo hún
xīn hén jiù hén   duàn cháng rén duàn cháng rén
jīn chūn xiāng shòu fēn   dài kuān sān cùn