十二月二十七日立春夜不寐

宋代 杨万里
冬夜嫌长只望春,春宵又永更何言。 睫梢强合终无睡,脚底相摩也不温。 竟夕松风听到晓,忽明灯火看来昏。 拥紬却起蒙头坐,顾影真成一病猿。
dōng xián zhǎng zhǐ wàng chūn   chūn xiāo yòu yǒng gèng yán  
jié shāo qiáng zhōng shuì   jiǎo xiāng wēn  
jìng sōng fēng tīng dào xiǎo   míng dēng huǒ kàn lái hūn  
yōng chóu què méng tóu zuò   yǐng zhēn chéng bìng yuán