十二咏 其三 药圃

宋代 李纲
病翁饵药欲扶衰,自斸霜根种种移。端为出山成小草,白云深处养青芝。
bìng wēng ěr yào shuāi   zhǔ shuāng gēn zhǒng zhǒng duān wèi chū shān chéng xiǎo cǎo bái   yún shēn chù yǎng qīng zhī