十二文
荒原人影寂,孤雁不堪闻。惟有一枝秀,乘风寄白云。
黄尘初夜静,素色晓霜芬。珍重冰棱意,前山日未昕。
huāng
荒
yuán
原
rén
人
yǐng
影
jì
寂
,
gū
孤
yàn
雁
bù
不
kān
堪
wén
闻
。
。
wéi
惟
yǒu
有
yī
一
zhī
枝
xiù
秀
,
chéng
乘
fēng
风
jì
寄
bái
白
yún
云
。
。
huáng
黄
chén
尘
chū
初
yè
夜
jìng
静
,
sù
素
sè
色
xiǎo
晓
shuāng
霜
fēn
芬
。
。
zhēn
珍
zhòng
重
bīng
冰
léng
棱
yì
意
,
qián
前
shān
山
rì
日
wèi
未
xīn
昕
。
。