十二文

明代 释函是
寒风超忽白纷纷,两岸琼崖一水分。昼里合离难著素,空中兴灭不成文。 影沈池上千重玉,光覆楼头六出云。便向歌筵分酒力,容华销尽到斜曛。
hán fēng chāo bái fēn fēn   liǎng àn qióng shuǐ fèn zhòu nán zhù   kōng zhōng xīng miè chéng wén
yǐng shěn chí shàng qiān zhòng   guāng lóu tóu liù chū yún biàn 便 xiàng yán fēn jiǔ   róng huá xiāo jìn dào xié xūn