十二文

明代 释函是
荆南似雪恨空闻,地老天荒始见君。霁色同人能悟物,正襟危坐若无群。 离离疏影先春动,皎皎寒光后夜分。一担枯藤探不尽,朝烟暮月为谁醺。
jīng nán xuě hèn kōng wén   lǎo tiān huāng shǐ jiàn jūn tóng rén néng   zhèng jīn wēi zuò ruò qún
shū yǐng xiān chūn dòng   jiǎo jiǎo hán guāng hòu fēn dān téng tàn jìn   cháo yān yuè wèi shuí xūn