十二文

明代 释函是
成都高卧影纷纷,谁谓晴光独映文。放出馀香应十丈,为怜人共木樨闻。
chéng gāo yǐng fēn fēn   shuí wèi qíng guāng yìng wén fàng chū xiāng yīng shí zhàng   wèi lián rén gòng wén