诗二首 其一

宋代 赵佶
欲借嵯峨万仞崇,故将工巧状层峰。数寻苍色如烟合,一片盘根似藓封。 院宇接连常藉竹,池亭掩映却凭松。分明装出依岩寺,只欠清宵几韵钟。
jiè cuó é wàn rèn chóng   jiāng gōng qiǎo zhuàng céng fēng shù xún cāng yān   piàn pán gēn shì xiǎn fēng    
yuàn jiē lián cháng zhú   chí tíng yǎn yìng què píng sōng fēn míng zhuāng chū yán zhǐ   qiàn qīng xiāo yùn zhōng