十二时(秋夜)

宋代 柳永
晚晴初,淡烟笼月,风透蟾光如洗。觉翠帐、凉生秋思。渐入微寒天气。败叶敲窗,西风满院,睡不成还起。更漏咽、滴破忧心,万感并生,都在离人愁耳。 天怎知、当时一句,做得十分萦系。夜永有时,分明枕上,觑着孜孜地。烛暗时酒醒,元来又是梦里。〓睡觉来、披衣独坐,万种无憀情意。怎得伊来,重谐云雨,再整馀香被。祝告天发愿,从今永无抛弃。
wǎn qíng chū   dàn yān lóng yuè   fēng tòu chán guāng jué cuì zhàng liáng shēng qiū jiàn wēi hán tiān bài qiāo chuāng   西 fēng mǎn yuàn   shuì chéng hái gēng lòu yàn yōu xīn   wàn gǎn bìng shēng   dōu zài rén chóu ěr
tiān zěn zhī dāng shí   zuò shí fēn yíng yǒng yǒu shí   fēn míng zhěn shàng   zhe zhú àn shí jiǔ xǐng   yuán lái yòu shì mèng shuì jiào lái zuò   wàn zhǒng liáo qíng zěn de lái   zhòng xié yún   zài zhěng xiāng bèi zhù gào tiān yuàn   cóng jīn yǒng pāo