十二时慢 蟋蟀

明代 王夫之
问古今,閒愁有几,长与秋来相惹。到月暗、梧桐疏影。 木叶泠泠初下。便遣清宵,都无万感,犹自难消夜。 偏旁砌、侧近西窗,冷絮閒叨,不管残镫花灺。 从伊谁,问知幽恨,长在眉梢萦挂。似诉风凄,如悲露冷,斗转银河泻。 莫念人幽悄,殷勤特相慰藉。 不分明,伤心句里,听得又还争差。待拥孤衾,灭镫塞耳。 可放离忧罢。未多时更被,荒鸡数声啼也。
wèn jīn   xián chóu yǒu   zhǎng qiū lái xiāng dào yuè àn tóng shū yǐng      
líng líng chū xià biàn qiǎn 便 qīng xiāo dōu   wàn gǎn yóu   nán xiāo    
piān páng jìn chuāng 西 lěng   xián dāo   guǎn cán dèng huā xiè    
cóng shuí   wèn zhī yōu hèn   zhǎng zài méi shāo yíng guà shì fēng   bēi lěng dǒu   zhuǎn yín xiè    
niàn rén yōu qiāo   yīn qín xiāng wèi jiè  
fēn míng   shāng xīn   tīng yòu hái zhēng chà dài yōng qīn miè   dèng sāi ěr    
fàng yōu wèi duō shí gèng bèi huāng   shù shēng