十二时慢二首 其一

清代 蒋士铨
六花堆上黄茅屋,显出风神清皎。有玉树、琼枝围绕。 端不让戴安道。蹇背冲寒,船唇忍冻,冰雪年年饱。 倘相过、不厌狂奴,愿作飞鸿,一试去来泥爪。 算百岁、浮名草草,低唱浅斟差好。糁径萦帘,随车逐马,放眼成缥缈。 赖遮藏阙陷,儿童何必多扫。 触热者、本堪绝倒,不龟手药难讨。竹挺高风,梅删俗艳,便是山翁照。 问如何不乐,潘郎鬓点华了。
liù huā duī shàng huáng máo   xiǎn chū fēng shén qīng jiǎo yǒu shù qióng zhī wéi rào
duān ràng dài ān dào jiǎn bèi chōng hán   chuán chún rěn dòng   bīng xuě nián nián bǎo
tǎng xiāng guò yàn kuáng   yuàn zuò fēi hóng 鸿   shì lái zhǎo
suàn bǎi suì míng cǎo cǎo   chàng qiǎn zhēn chà hǎo sǎn jìng yíng lián   suí chē zhú   fàng yǎn chéng piāo miǎo
lài zhē cáng quē xiàn   ér tóng duō sǎo
chù zhě běn kān jué dǎo   guī shǒu yào nán tǎo zhú tǐng gāo fēng   méi shān yàn   biàn 便 shì shān wēng zhào
wèn   pān láng bìn diǎn huá le