十二时慢

宋代 朱雍
粉痕轻、谢池泛玉,波暖琉璃初暖。睹靓芳、尘冥春浦,水曲漪生遥岸。麝气柔、云容影淡,正日边寒浅。闲院寂,幽管声中,万感并生,心事曾陪琼宴。 春暗南枝依旧,但得当时缱绻。昼永乱英,缤纷解佩,映人轻盈面。香暗酒醒处,年年共副良愿。
fěn hén qīng xiè chí fàn   nuǎn liú li chū nuǎn jìng fāng chén míng chūn   shuǐ shēng yáo àn shè róu yún róng yǐng dàn   zhèng biān hán qiǎn xián yuàn   yōu guǎn shēng zhōng   wàn gǎn bìng shēng   xīn shì céng péi qióng yàn
chūn àn nán zhī jiù   dàn dàng shí qiǎn quǎn zhòu yǒng luàn yīng   bīn fēn jiě pèi   yìng rén qīng yíng miàn xiāng àn jiǔ xǐng chù   nián nián gòng liáng yuàn