十二时

清代 陈洵
恼春心、更无寻觅,猜遍朝朝行止。觉到处、相逢难避。 幻作千般明媚。晕柳生颦,扶花欲笑,看似愁还喜。 惊骤落、出杏村帘,过客断魂,偏在斜阳流水。 飘几多、楼台粉雾,赚得蝶情全坠。静选绿阴,悠然古梦,伴著娇莺睡。 日渐长怎遣,随人卧也又起。 听一声、啼鹃烛外,暗想黄昏垂泪。去尽燕鸿,山河无限,事远将天比。 忆汉宫不见,依稀画图人丽。
nǎo chūn xīn gèng xún cāi   biàn zhāo zhāo xíng zhǐ jué dào chù xiāng féng nán        
huàn zuò qiān bān míng mèi yūn liǔ shēng pín   huā xiào kàn   chóu hái    
jīng zhòu luò chū xìng cūn lián guò   duàn hún piān   zài xié yáng liú shuǐ    
piāo duō lóu tái fěn zuàn   de dié qíng quán zhuì jìng xuǎn yīn yōu 绿 rán   mèng bàn zhù   jiāo yīng shuì      
jiàn zhǎng zěn qiǎn   suí rén yòu  
tīng shēng juān zhú wài àn   xiǎng huáng hūn chuí lèi jǐn yàn hóng shān 鸿   xiàn shì yuǎn   jiāng tiān      
hàn gōng jiàn   huà rén