十二日登列岫亭有设空幄者去之荐福酌浅沙泉

宋代 赵蕃
轩亭著难稳,名字又恶同。 譬犹死得谥,美恶百代公。 维洪之厌原,兹为众山雄。 何许千万间,可以屏障充。 不于春夏时,刻画仍遗冬。 岂非即其西,故取摇落中。 所得正且尽,评自曾南丰。 是令登赋士,谈说口不容。 我留豫章城,十日雨且风。 重寻湖上宅,再叩仙佛宫。 未行北沙门,忧心实忡忡。 落日拟进棹,殷勤谢篙工。 我游有未尽,汝去何匆匆。 肩舆天宁寺,高下一径通。 其谁列翠幕,正尔遮青松。 欲住不得久,傍观南平钟。 清澄浅沙泉,一酌醒我胸。 秋屏适跬步,直上如凌空。 回观列岫亭,有见真附庸。 玄晖弹丸句,固足名壤穹。 后人竟攘取,榜识千家逢。 况兹如许山,讵止窗户供。 脊记题葆真,疑未经此翁。
xuān tíng zhù nán wěn   míng zi yòu è tóng  
yóu shì   měi è bǎi dài gōng  
wéi hóng zhī yàn yuán   wèi zhòng shān xióng  
qiān wàn jiān   píng zhàng chōng  
chūn xià shí   huà réng dōng  
fēi 西   yáo luò zhōng  
suǒ de zhèng qiě jǐn   píng céng nán fēng  
shì lìng dēng shì   tán shuō kǒu róng  
liú zhāng chéng   shí qiě fēng  
zhòng xún shàng zhái   zài kòu xiān gōng  
wèi xíng běi shā mén   yōu xīn shí chōng chōng  
luò jìn zhào   yīn qín xiè gāo gōng  
yóu yǒu wèi jǐn   cōng cōng  
jiān tiān níng   gāo xià jìng tōng  
shuí liè cuì   zhèng ěr zhē qīng sōng  
zhù jiǔ   bàng guān nán píng zhōng  
qīng chéng qiǎn shā quán   zhuó xǐng xiōng  
qiū píng shì kuǐ   zhí shàng líng kōng  
huí guān liè xiù tíng   yǒu jiàn zhēn yōng  
xuán huī dàn wán   míng rǎng qióng  
hòu rén jìng rǎng   bǎng shí qiān jiā féng  
kuàng shān   zhǐ chuāng hu gōng  
bǎo zhēn   wèi jīng wēng