十二拍

宋代 文天祥
洛阳一别四千里,边庭流血成海水。 自经丧乱少睡眠,手脚冻皴皮肉死。 反鏁衡门守环堵,稚子无忧走风雨。 此时与子空归来,喜得与子长夜语。
luò yáng bié qiān   biān tíng liú xiě chéng hǎi shuǐ
jīng sāng luàn shǎo shuì mián   shǒu jiǎo dòng cūn ròu
fǎn suǒ héng mén shǒu huán   zhì yōu zǒu fēng
shí zi kōng guī lái   cháng