十二砺

宋代 郑思肖
攀断龙髯哭不回,鼎湖仙去下民灾。一身肉痛愁销骨,两脸颜枯瘦入腮。 誓以匹夫纾国难,艰于乱世取人才。屡曾算至难谋处,裂破肺肝天地哀。
pān duàn lóng rán huí   dǐng xiān xià mín zāi shēn ròu tòng chóu xiāo   liǎng liǎn yán shòu sāi
shì shū guó nàn   jiān luàn shì rén cái céng suàn zhì nán móu chù   liè fèi gān tiān āi