十二郎/二郎神

宋代 吴文英
素天际水,浪拍碎、冻云不凝。记晓叶题霜,秋灯吟雨,曾系长桥过艇。又是宾鸿重来後,猛赋得、归期才定。嗟绣鸭解言,香鲈堪钓,尚庐人境。幽兴。争如共载,越娥妆镜。念倦客依前,貂裘茸帽,重向淞江照影。酹酒苍茫,倚歌平远,亭上玉虹腰冷。迎醉面,暮雪飞花,几点黛愁山暝。
tiān shuǐ   làng pāi suì dòng yún níng xiǎo shuāng   qiū dēng yín   céng cháng qiáo guò tǐng yòu shì bīn hóng 鸿 chóng lái hòu   měng de guī cái dìng jiē xiù jiě yán   xiāng kān diào   shàng rén jìng yōu xīng zhēng gòng zài   yuè é zhuāng jìng niàn juàn qián   diāo qiú róng mào   zhòng xiàng sōng jiāng zhào yǐng lèi jiǔ cāng máng   píng yuǎn   tíng shàng hóng yāo lěng yíng zuì miàn   xuě fēi huā   diǎn dài chóu shān míng