十二花仙题后用是务斋韵

宋代 江南雨
题罢群芳心自伤,流年往事漫思量。应怜绮梦迷庄蝶,遂遣閒愁到野棠。 粉墨千般因我累,妖娆一霎为谁妆。凭教暗洒清清泪,演绎悲欢十二场。
qún fāng xīn shāng   liú nián wǎng shì màn liáng yīng lián mèng zhuāng dié   suì qiǎn xián chóu dào táng
fěn qiān bān yīn lèi   yāo ráo shà wèi shuí zhuāng píng jiào àn qīng qīng lèi   yǎn bēi huān shí èr chǎng