石端若以朱丝栏见邀作而偶失所在久方得之喜而赋诗寄丁希韩因以见及遂申前志次韵

宋代 李之仪
断雁沈踪共倚栏,定应齐客解偷关。忽惊辽鹤排空至,何啻廉珠昨夜还。 假宠已惭名下误,强颜终愧笔头悭。江流有尽情无尽,须把高风付子山。
duàn yàn shěn zōng gòng lán   dìng yīng jiě tōu guān jīng liáo pái kōng zhì   chì lián zhū zuó hái
jiǎ chǒng cán míng xià   qiǎng yán zhōng kuì tóu qiān jiāng liú yǒu jìn qíng jìn   gāo fēng zi shān