石鼎联句

唐代 刘师服
巧匠斲山骨,刳中事煎烹。直柄未当权,塞口且吞声。 龙头缩菌蠢,豕腹涨彭亨。外苞乾藓文,中有暗浪惊。 在冷足自安,遭焚意弥贞。谬当鼎鼐间,妄使水火争。 大似烈士胆,圆如战马缨。上比香炉尖,下与镜面平。 秋瓜未落蒂,冻芋强抽萌。一块元气闭,细泉幽窦倾。 不值输写处,焉知怀抱清。方当洪炉然,益见小器盈。 睆睆无刃迹,团团类天成。遥疑龟负图,出曝晓正晴。 旁有双耳穿,上有孤髻撑。或讶短尾铫,又似无足铛。 可惜寒食毬,掷此傍路坑。何当出灰灺,无计离瓶罂。 陋质荷斟酌,狭中愧提擎。岂能煮仙药,但未污羊羹。 形模妇女笑,度量儿童轻。徒示坚重性,不过升合盛。 傍似废毂仰,侧见折轴横。时于蚯蚓窍,微作苍蝇鸣。 以兹翻溢愆,实负任使诚。常居顾盼地,敢有漏泄情。 宁依暖热弊,不与寒凉并。区区徒自效,琐琐不足呈。 回旋但兀兀,开阖惟铿铿。全胜瑚琏贵,空有口传名。 岂比俎豆古,不为手所撜。磨砻去圭角,浸润著光精。 愿君莫嘲诮,此物方施行。
qiǎo jiàng zhuó shān   zhōng shì jiān pēng zhí bǐng wèi dāng quán   sāi kǒu qiě tūn shēng
lóng tóu suō jūn chǔn   shǐ zhǎng péng hēng wài bāo qián xiǎn wén   zhōng yǒu àn làng jīng
zài lěng ān   zāo fén zhēn miù dāng dǐng nài jiān   wàng shǐ 使 shuǐ huǒ zhēng
shì liè shì dǎn   yuán zhàn yīng shàng xiāng jiān   xià jìng miàn píng
qiū guā wèi luò   dòng qiáng chōu méng kuài yuán   quán yōu dòu qīng
zhí shū xiě chù   yān zhī huái 怀 bào qīng fāng dāng hóng rán   jiàn xiǎo yíng
huǎn huǎn rèn   tuán tuán lèi tiān chéng yáo guī   chū xiǎo zhèng qíng
páng yǒu shuāng ěr chuān 穿   shàng yǒu chēng huò duǎn wěi diào   yòu shì dāng
hán shí qiú   zhì bàng kēng dāng chū huī xiè   píng yīng
lòu zhì zhēn zhuó   xiá zhōng kuì qíng néng zhǔ xiān yào   dàn wèi yáng gēng
xíng xiào   liàng ér tóng qīng shì jiān zhòng xìng   guò shēng shèng
bàng shì fèi yǎng   jiàn zhé zhóu héng shí qiū yǐn qiào   wēi zuò cāng ying míng
fān qiān   shí rèn shǐ 使 chéng cháng pàn   gǎn yǒu lòu xiè qíng
níng nuǎn   hán liáng bìng xiào   suǒ suǒ chéng
huí xuán dàn   kāi wéi kēng kēng quán shèng liǎn guì   kōng yǒu kǒu chuán míng
dòu   wéi shǒu suǒ zhěng lóng guī jiǎo   jìn rùn zhù guāng jīng
yuàn jūn cháo qiào   fāng shī xíng