释奠于学和刘判官韵

宋代 吴芾
忆昔未冠随亲庭,采芹曾挹泮水清。 仰高先圣空有志,逮仕才能脱白丁。 三釜及亲虽可喜,抗尘不复论书史。 旧游恍若一梦中,十载何期两来此。 惭无善政及邦人,况负平生道德心。 再瞻庙像直汗下,正恐不为神所歆。 朝来俎豆敬通灵,幸赖贤僚赞礼成。 更勤佳句愧盛意,敢与前贤齐令名。 词场自顾非元帅,白发星星徒满戴。 尚期君与振斯文,休嗟莲幕淹三载。
wèi guān suí qīn tíng   cǎi qín céng pàn shuǐ qīng  
yǎng gāo xiān shèng kōng yǒu zhì   dǎi shì cái néng tuō bái dīng  
sān qīn suī   kàng chén lùn shū shǐ  
jiù yóu huǎng ruò mèng zhōng   shí zài liǎng lái  
cán shàn zhèng bāng rén   kuàng píng shēng dào xīn  
zài zhān miào xiàng zhí hàn xià   zhèng kǒng wéi shén suǒ xīn  
zhāo lái dòu jìng tōng líng   xìng lài xián liáo zàn chéng  
gèng qín jiā kuì shèng   gǎn qián xián lìng míng  
chǎng fēi yuán shuài   bái xīng xing mǎn dài  
shàng jūn zhèn wén   xiū jiē lián yān sān zài