石道士妙声堂

宋代 洪适
泉溜古今同,临流万虑空。采芝归绝嶂,添竹映疏丛。 影漾高秋月,声宜深夜风。真清长在耳,何用抚孤桐。
quán liū jīn tóng   lín liú wàn kōng cǎi zhī guī jué zhàng tiān   zhú yìng shū cóng    
yǐng yàng gāo qiū yuè   shēng shēn fēng zhēn qīng zhǎng zài ěr   yòng tóng