示从孙济

唐代 杜甫
平明跨驴出,未知适谁门。 权门多噂沓,且复寻诸孙。 诸孙贫无事,宅舍如荒村。 堂前自生竹,堂后自生萱。 萱草秋已死,竹枝霜不蕃。 淘米少汲水,汲多井水浑。 刈葵莫放手,放手伤葵根。 阿翁懒惰久,觉儿行步奔。 所来为宗族,亦不为盘飧。 小人利口实,薄俗难可论。 勿受外嫌猜,同姓古所敦。
píng míng kuà chū   wèi zhī shì shuí mén
quán mén duō zǔn   qiě xún zhū sūn
zhū sūn pín shì   zhái shè huāng cūn
táng qián shēng zhú   táng hòu shēng xuān
xuān cǎo qiū   zhú zhī shuāng fān
táo shǎo shuǐ   duō jǐng shuǐ hún
kuí fàng shǒu   fàng shǒu shāng kuí gēn
ā wēng lǎn duò jiǔ   jué ér xíng bēn
suǒ lái wèi zōng   wéi pán sūn
xiǎo rén kǒu shí   báo nán lùn
shòu wài xián cāi   tóng xìng suǒ dūn