时充之访盘溪有诗次韵

宋代 王柏
圣贤不出此心公,有为为之未必充。 绝学当归三洞左,正源欲障百川东。 坐春立雪谁能继,弄月吟风岂浪从。 方己乌头力应鲜,因循又过一年终。
shèng xián chū xīn gōng   yǒu wéi wèi zhī wèi chōng  
jué xué dāng guī sān dòng zuǒ   zhèng yuán zhàng bǎi chuān dōng  
zuò chūn xuě shuí néng   nòng yuè yín fēng làng cóng  
fāng tóu yīng xiān   yīn xún yòu guò nián zhōng