示超然

宋代 释德洪
秋光满鬓万事死,惭愧眼明牙齿牢。野寺闲眠听风雨,海山犹梦渡云涛。 事非白傅方惊鼎,迹隐庖丁已善刀。一径莓苔三十载,未容此老独奇豪。
qiū guāng mǎn bìn wàn shì   cán kuì yǎn míng chǐ 齿 láo xián mián tīng fēng hǎi   shān yóu mèng yún tāo    
shì fēi bái fāng jīng dǐng   yǐn páo dīng shàn dāo jìng méi tái sān shí zài wèi   róng lǎo háo