食菜羹示何道士

宋代 释德洪
穷冬海道绝,瘴雨晴墟里。何以知岁丰,未卯炊烟起。 先生清梦回,科髻方隐几。獠奴拾堕薪,发爨羹藷米。 饱霜阔叶菘,近水繁花荠。都卢深注汤,米烂菜自美。 椎门醉道士,一笑欲染指。诫勿加酸咸,云恐坏至味。 分尝果超绝,玉糁那可比。鲜肥增恶欲,腥膻耗道气。 毕生啜此羹,自可老儋耳。录以寄徐闻,阿同应笑喜。
qióng dōng hǎi dào jué   zhàng qíng zhī suì fēng wèi   mǎo chuī yān    
xiān sheng qīng mèng huí   fāng yìn liáo shí duò xīn   cuàn gēng shǔ    
bǎo shuāng kuò sōng   jìn shuǐ fán huā dōu shēn zhù tāng   làn cài měi    
chuí mén zuì dào shì   xiào rǎn zhǐ jiè jiā suān xián yún   kǒng huài zhì wèi    
fēn cháng guǒ chāo jué   shēn xiān féi zēng xīng   shān hào dào    
shēng chuài gēng   lǎo dān ěr wén ā   tóng yīng xiào