史伯友好礼斋

宋代 段克己
禹门山壁石巃嵷,惊涛拍岸石疑动。奔腾西去疾于飞,千里一折不旋踵。 山水不得独当奇,异气钟人生将种。乃翁阴德及后昆,墓木而今犹未拱。 大儿膂力号绝人,挟槊弯弧贾馀勇。小儿精神大于身,野鹤乘风欲高耸。 人物风流此一时,坐使山河价增重。读书已能了大义,稼穑还知依亩陇。 孰谓人閒杞梓林,肯与樗栎同拥肿。良心一发不可遏,油然而上若泉涌。 悦亲诚身固有道,不得乎友深自悚。一豪骄气不可作,好礼名斋心益悚。 敷陈几席待佳士,却扫门庭谢凡冗。善言急闻闻必拜,未之能行后惟恐。 结袜何尝愧古人,亲诣仍能越常奉。慎恭勇智咸有节,人伪不私无所壅。 汝之所得亦已多,更须道义相切磋。佳时劝客金叵罗,主人起舞客齐歌。 遁庵野叟鬓已皤,坐中不觉衰颜酡。六龙冉冉奔羲和,年年事业毋蹉跎。 君其为我疾挥鲁阳戈,我亦浼君颠倒挽黄河。他时策杖重来过,更名此里为鸣珂,名与西山俱不磨。
mén shān shí lóng sǒng   jīng tāo pāi àn shí dòng bēn téng 西 fēi qiān   zhé xuán zhǒng    
shān shuǐ dāng   zhōng rén shēng jiāng zhǒng nǎi wēng yīn hòu kūn   ér jīn yóu wèi gǒng    
ér hào jué rén   xié shuò wān jiǎ yǒng xiǎo ér jīng shén shēn   chéng fēng gāo sǒng    
rén fēng liú shí   zuò shǐ 使 shān jià zēng zhòng shū néng le jià   hái zhī lǒng    
shú wèi rén xián lín   kěn chū tóng yōng zhǒng liáng xīn è yóu   rán ér shàng ruò quán yǒng    
yuè qīn chéng shēn yǒu dào   yǒu shēn sǒng háo jiāo zuò hǎo   míng zhāi xīn sǒng    
chén dài jiā shì   què sǎo mén tíng xiè fán rǒng shàn yán wén wén bài wèi   zhī néng xíng hòu wéi kǒng    
jié cháng kuì rén   qīn réng néng yuè cháng fèng shèn gōng yǒng zhì xián yǒu jié rén   wěi suǒ yōng    
zhī suǒ de duō   gèng dào xiāng qiē cuō jiā shí quàn jīn luó zhǔ   rén    
dùn ān sǒu bìn   zuò zhōng jué shuāi yán tuó liù lóng rǎn rǎn bēn nián   nián shì cuō tuó    
jūn wèi huī yáng   měi jūn diān dào wǎn huáng shí zhàng chóng lái guò gēng   míng wèi míng míng   shān 西