世弼和酬因继韵以赠之 其二

宋代 欧阳澈
摆除尘网萦缠累,占得壶天放旷身。世业文章俱拔萃,家传清白耻求人。 鼓琴颜巷贫而乐,裹饭桑门淡以亲。闻说甑尘虽屡矣,不甘贷粟向诸邻。
bǎi chú chén wǎng yíng chán lèi   zhàn tiān fàng kuàng shēn shì wén zhāng cuì jiā   chuán qīng bái chǐ qiú rén    
qín yán xiàng pín ér   guǒ fàn sāng mén dàn qīn wén shuō zèng chén suī   gān dài xiàng zhū lín