十八砺

宋代 郑思肖
挺挺大丈夫,为世一准则。如何出处间,终始不明白。 四皓本周人,多为汉一出。不终为周臣,身与道相失。 仅安汉社稷,暗堕张良术。惟我则不然,一身无二适。 纵别生圣人,亦当死深密。我出兴我朝,旧都建皇极。 今力未能之,昼夜祷空碧。宣王车马来,一见死亦足。
tǐng tǐng zhàng   wèi shì zhǔn chū chù jiān   zhōng shǐ míng bai
hào běn zhōu rén   duō wèi hàn chū zhōng wèi zhōu chén   shēn dào xiāng shī
jǐn ān hàn shè   àn duò zhāng liáng shù wéi rán   shēn èr shì
zòng bié shēng shèng rén   dāng shēn chū xīng cháo   jiù jiàn huáng
jīn wèi néng zhī   zhòu dǎo kōng xuān wáng chē lái   jiàn