石柏

宋代 朱晞颜
海物难穷造化奇,后凋惟有岁寒知。谁将修月黄金斧,斲就凌云紫玉枝。 直干岂容尘点涴,灵根偏与石相宜。天然不假栽培力,肯逐春风盛与衰。
hǎi nán qióng zào huà   hòu diāo wéi yǒu suì hán zhī shuí jiāng xiū yuè huáng jīn zhuó   jiù líng yún zhī    
zhí gàn róng chén diǎn   líng gēn piān shí xiāng tiān rán jiǎ zāi péi kěn   zhú chūn fēng shèng shuāi