适安堂

元代 魏初
穷通有定分,流坎无庸悲。湘累自苦亦太隘,韩子孤愤将奚为。 人生百年浑几时,鼠窥鬼瞰徒成私。何如樊川一樽酒,往者莫究今已而。 秦川如画渭如丝,韦曲杜曲无声诗。高堂驾空竹树里,觚棱潇洒含幽姿。 起居饮食颇自适,不矫不饰随所施。举手为谢昌黎师,乃今平原能得之。 有时高咏归来辞,有时独酌芙蓉卮。人间所得容力取,委之顺之夫何思。
qióng tōng yǒu dìng fèn   liú kǎn yōng bēi xiāng lèi tài ài hán   fèn jiāng wèi    
rén shēng bǎi nián hún shí   shǔ kuī guǐ kàn chéng fán chuān zūn jiǔ wǎng   zhě jiū jīn ér    
qín chuān huà wèi   wéi shēng shī gāo táng jià kōng zhú shù   léng xiāo hán yōu   姿  
yǐn shí shì   jiǎo shì suí suǒ shī shǒu wèi xiè chāng shī nǎi   jīn píng yuán néng zhī    
yǒu shí gāo yǒng guī lái   yǒu shí zhuó róng zhī rén jiān suǒ de róng wěi   zhī shùn zhī