适庵

宋代 许及之
庵居奚以适为名,痒处能爬是适情。社后有谁留去燕,春来何处不迁莺。 物情雅与閒相会,酒兴酣时句自成。要识适庵同一切,客来不用举深觥。
ān shì wèi míng   yǎng chù néng shì shì qíng shè hòu yǒu shuí liú yàn chūn   lái chǔ qiān yīng    
qíng xián xiāng huì   jiǔ xìng hān shí chéng yào shí shì ān tóng qiè   lái yòng shēn gōng