唐代 贯休
经天纬地物,动必计仙才。几处觅不得,有时还自来。 真风含素发,秋色入灵台。吟向霜蟾下,终须神鬼哀。
jīng tiān wěi   dòng xiān cái chù   yǒu shí hái lái
zhēn fēng hán   qiū líng tái yín xiàng shuāng chán xià   zhōng shén guǐ āi