诗
江上樯竿一百尺,山中楼台十二重。
山僧楼上望江上,指点樯竿笑杀侬。
仙人未必便仙去,还在人间人不知。
手把白须从两鹿,相逢却问姓名谁。
jiāng
江
shàng
上
qiáng
樯
gān
竿
yì
一
bǎi
百
chǐ
尺
,
shān
山
zhōng
中
lóu
楼
tái
台
shí
十
èr
二
chóng
重
。
。
shān
山
sēng
僧
lóu
楼
shàng
上
wàng
望
jiāng
江
shàng
上
,
zhǐ
指
diǎn
点
qiáng
樯
gān
竿
xiào
笑
shā
杀
nóng
侬
。
。
xiān
仙
rén
人
wèi
未
bì
必
biàn
便
xiān
仙
qù
去
,
hái
还
zài
在
rén
人
jiān
间
rén
人
bù
不
zhī
知
。
。
shǒu
手
bà
把
bái
白
xū
须
cóng
从
liǎng
两
lù
鹿
,
xiāng
相
féng
逢
què
却
wèn
问
xìng
姓
míng
名
shuí
谁
。
。