魏晋 阮瑀
临川多悲风。秋日苦清凉。 客子易为戚。感此用哀伤。 揽衣起踯躅。上观心与房。 三星守故次。明月未收光。 鸡鸣当何时。朝晨尚未央。 还坐长叹息。忧忧安可忘。
lín chuān duō bēi fēng qiū qīng liáng
wèi gǎn yòng āi shāng
lǎn zhí zhú shàng guān xīn fáng
sān xīng shǒu míng yuè wèi shōu guāng
míng dāng shí cháo chén shàng wèi yāng
hái zuò cháng tàn yōu yōu ān wàng