射雁马上口占

宋代 陈郁
脱手弦声破晓寒,雁身和箭衮花团。 檐前上背山翁喜,催唤儿孙逐马看。
tuō shǒu xián shēng xiǎo hán   yàn shēn jiàn gǔn huā tuán  
yán qián shàng bèi shān wēng   cuī huàn ér sūn zhú kàn