折杨柳枝二首

唐代 张祜
莫折宫前杨柳枝,玄宗曾向笛中吹。 伤心日暮烟霞起,无限春愁生翠眉。 凝碧池边敛翠眉,景阳楼下绾青丝。 那胜妃子朝元阁,玉手和烟弄一枝。
shé gōng qián yáng liǔ zhī   xuán zōng céng xiàng zhōng chuī
shāng xīn yān xiá   xiàn chūn chóu shēng cuì méi
níng chí biān liǎn cuì méi   jǐng yáng lóu xià wǎn qīng
shèng fēi cháo yuán   shǒu yān nòng zhī