折杨柳十首

唐代 薛能
华清高树出离宫,南陌柔条带暖风。 谁见轻阴是良夜,瀑泉声畔月明中。 洛桥晴影覆江船,羌笛秋声湿塞烟。 闲想习池公宴罢,水蒲风絮夕阳天。 嫩绿轻悬似缀旒,路人遥见隔宫楼。 谁能更近丹墀种,解播皇风入九州。 暖风晴日断浮埃,废路新条发钓台。 处处轻阴可惆怅,后人攀处古人栽。 潭上江边袅袅垂,日高风静絮相随。 青楼一树无人见,正是女郎眠觉时。 汴水高悬百万条,风清两岸一时摇。 隋家力尽虚栽得,无限春风属圣朝。 和风烟树九重城,夹路春阴十万营。 唯向边头不堪望,一株憔悴少人行。 窗外齐垂旭日初,楼边轻暖好风徐。 游人莫道栽无益,桃李清阴却不如。 众木犹寒独早青,御沟桥畔曲江亭。 陶家旧日应如此,一院春条绿绕厅。 帐偃缨垂细复繁,令人心想石家园。 风条月影皆堪重,何事侯门爱树萱。
huá qīng gāo shù chū gōng   nán róu tiáo dài nuǎn fēng
shuí jiàn qīng yīn shì liáng   quán shēng pàn yuè míng zhōng
luò qiáo qíng yǐng jiāng chuán   qiāng qiū shēng shī 湿 sāi yān
xián xiǎng chí gōng yàn   shuǐ fēng yáng tiān
nèn 绿 qīng xuán shì zhuì liú   rén yáo jiàn gōng lóu
shuí néng gèng jìn dan chi zhǒng   jiě huáng fēng jiǔ zhōu
nuǎn fēng qíng duàn āi   fèi xīn tiáo diào tái
chù chù qīng yīn chóu chàng   hòu rén pān chù rén zāi
tán shàng jiāng biān niǎo niǎo chuí   gāo fēng jìng xiāng suí
qīng lóu shù rén jiàn   zhèng shì láng mián jué shí
biàn shuǐ gāo xuán bǎi wàn tiáo   fēng qīng liǎng àn shí yáo
suí jiā jìn zāi   xiàn chūn fēng shǔ shèng cháo
fēng yān shù jiǔ zhòng chéng   jiā chūn yīn shí wàn yíng
wéi xiàng biān tóu kān wàng   zhū qiáo cuì shǎo rén xíng
chuāng wài chuí chū   lóu biān qīng nuǎn hǎo fēng
yóu rén dào zāi   táo qīng yīn què
zhòng yóu hán zǎo qīng   gōu qiáo pàn jiāng tíng
táo jiā jiù yīng   yuàn chūn tiáo 绿 rào tīng
zhàng yǎn yīng chuí fán   lìng rén xīn xiǎng shí jiā yuán
fēng tiáo yuè yǐng jiē kān zhòng   shì hóu mén ài shù xuān