折杨柳

唐代 杨巨源
水边杨柳曲尘丝,立马烦君折一枝。 惟有春风最相惜,殷勤更向手中吹。
shuǐ biān yáng liǔ chén   fán jūn zhé zhī
wéi yǒu chūn fēng zuì xiāng   yīn qín gèng xiàng shǒu zhōng chuī