折杨柳

唐代 张祜
红粉青楼曙,垂杨仲月春。怀君重攀折,非妾妒腰身。 舞带萦丝断,娇娥向叶嚬。横吹凡几曲,独自最愁人。
hóng fěn qīng lóu shǔ   chuí yáng zhòng yuè chūn huái 怀 jūn zhòng pān zhé   fēi qiè yāo shēn
dài yíng duàn   jiāo é xiàng pín héng chuī fán   zuì chóu rén