佘前民白衣庵置酒
入林且缘径,不知身在山。豁然上空绿,一刹如云闲。
万峰次其前,樵声相往还。折竹落霜粉,长萝垂烟鬟。
故人肯相待,展席青葱间。高秋带静色,百虑早自删。
我何欲为异,临风共颓颜。
rù
入
lín
林
qiě
且
yuán
缘
jìng
径
,
bù
不
zhī
知
shēn
身
zài
在
shān
山
huò
。
rán
豁
shàng
然
kōng
上
lǜ
空
yī
绿
,
shā
一
rú
刹
yún
如
xián
云
闲
。
wàn
万
fēng
峰
cì
次
qí
其
qián
前
,
qiáo
樵
shēng
声
xiāng
相
wǎng
往
huán
还
zhé
。
zhú
折
luò
竹
shuāng
落
fěn
霜
zhǎng
粉
,
luó
长
chuí
萝
yān
垂
huán
烟
鬟
。
gù
故
rén
人
kěn
肯
xiāng
相
dài
待
,
zhǎn
展
xí
席
qīng
青
cōng
葱
jiān
间
gāo
。
qiū
高
dài
秋
jìng
带
sè
静
bǎi
色
,
lǜ
百
zǎo
虑
zì
早
shān
自
删
。
wǒ
我
hé
何
yù
欲
wèi
为
yì
异
,
lín
临
fēng
风
gòng
共
tuí
颓
yán
颜
。