射圃草亭初成与同人较艺

清代 韩崶
冷官无事辟矍圃,新亭峨峨立旧础。编茅作盖士作阶,缚竹为栏纸为户。 一日畚插二日成,忽遣荆榛化堂宇。坐依碧筱落襟袖,卧看青山到帚尘。 不知主人义何取,公然欲为亭作主。疏狂幸许托圣明,奔走已复息旁午。 门前朅来举举士,墙角伫听渊渊鼓。申令颇亦峻赏罚,进耦俨欲勒部伍。 金瓜声彻饿鸱鸣,白翎影作飞凫舞。却愁手硬绕丛棘,更苦力薄怕强弩。 长短广狭上下旁,毕竟将心安何所。乍喜骍弓渐调习,无那皮鹄偏抗拒。 裂帛一声忽破的,旁人大笑观若堵。赖有先生能解嘲,底事将军不好武。 迩来半月颇滑溜,百发居然得十五。翳我无心无不可,中固不恶否亦许。 平生百好百无成,学书学剑终何补。况于此艺小尝试,无乃班门强弄斧。 引睡免辱文书翻,破闷犹贤博弈赌。世无甘蝇与飞卫,亭中之人勇可贾。
lěng guān shì jué   xīn tíng é é jiù chǔ biān máo zuò gài shì zuò jiē   zhú wèi lán zhǐ wèi
běn chā èr chéng   qiǎn jīng zhēn huà táng zuò xiǎo luò jīn xiù   kàn qīng shān dào zhǒu chén
zhī zhǔ rén   gōng rán wèi tíng zuò zhǔ shū kuáng xìng tuō shèng míng   bēn zǒu bàng
mén qián qiè lái shì   qiáng jiǎo zhù tīng yuān yuān shēn lìng jùn shǎng   jìn ǒu yǎn lēi
jīn guā shēng chè è 饿 chī míng   bái líng yǐng zuò fēi què chóu shǒu yìng rào cóng   gèng qiáng
cháng duǎn guǎng 广 xiá shàng xià páng   jìng jiāng xīn ān suǒ zhà xīng gōng jiàn diào   piān kàng
liè shēng   páng rén xiào guān ruò lài yǒu xiān sheng néng jiě cháo   shì jiāng jūn hǎo
ěr lái bàn yuè huá liū   bǎi rán shí xīn   zhōng è fǒu
píng shēng bǎi hǎo bǎi chéng   xué shū xué jiàn zhōng kuàng xiǎo cháng shì   nǎi bān mén qiáng nòng
yǐn shuì miǎn wén shū fān   mèn yóu xián shì gān yíng fēi wèi   tíng zhōng zhī rén yǒng jiǎ